Chào mừng quý vị đến với website Mãi mãi Một Tình Bạn
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > QUÀ TẶNG >
Bùi Thị Cẩm Tú @ 07:10 10/01/2014
Số lượt xem: 1057
CHIỀU MUỘN

Em một mình cô đơn
Ngơ ngác giẫm vào chiều đã muộn
Xào xạc lá vàng,
đêm rơi xuống
ngày bình yên.
Ký ức xa rồi, ngoan nhé…trái tim
Mong manh quá như chưa hề đổ vỡ
Ở nơi nào khung trờibên cửa sổ
Ngày bồng bềnh
Bài hát bình yên
Trái tim bình yên
Con đường bình yên
Em giấu anh vào tóc đêm
Lơ đãng đếm bước chân mình trên phố
Chẳng nhớ nổi bao nhiêu bước nữa
Anh
bồng bềnh …
trong em !
( thơ Nguyệt Vũ )
Bùi Thị Cẩm Tú @ 07:10 10/01/2014
Số lượt xem: 1057
- 18 SỰ THẬT THÚ VỊ VỀ CƠ THỂ NGƯỜI (09/01/14)
- gửi Web G (06/01/14)
- TIỂU THƯ "LÁ NGỌC CÀNH VÀNG" (25/12/13)
- Không giờ rồi (18/12/13)
- BỨC THƯ TÌNH TUYỆT HAY CỦA TRỊNH CÔNG SƠN (13/12/13)



"Em giấu anh vào tóc đêm
Lơ đãng đếm bước chân mình trên phố
Chẳng nhớ nổi bao nhiêu bước nữa
Anh
bồng bềnh …
trong em !"
Thơ Nguyệt Vũ lãng mạn, không ủy mị, trong sáng, rất thông minh và dí dỏm.
Đông về cuối ngõ lạnh chiều côi
Ảo não nhành thương dạ đứng ngồi
Những tưởng tình ngây bừng giấc mộng
Đâu ngờ lệ đẫm phủ làn môi
Buồn đau mấy bận cay lòng thả
Khổ luỵ bao ngày đắng nghĩa lơi
Nhớ mãi ân nồng chao kỷ niệm
Ra vào quạnh quẽ rối hồn tôi
Bồng bềnh.....
bồng bềnh...
Tình ai mãi vẫn ....
bồng bềnh ....
Cuộc sống tưởng chừng.....
chênh vênh....
Nhưng trong em mãi.....
tình anh ấm nồng!!!
'Em một mình cô đơn
Ngơ ngác giẫm vào chiều đã muộn"
Chiều đã muộn làm trái tim thổn thức,
Ngơ ngác tìm ai trong bóng chiều tà,
Ta tìm ai, tìm ai nơi xa vắng,
Bóng chiều tà, ôm ấp bóng cô đơn
'"Lơ đãng đếm bước chân mình trên phố
Chẳng nhớ nổi bao nhiêu bước nữa"
" Người nghệ sỹ lang thang ngoài đường phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường"
" tiền khô cháy túi có ai ngờ đâu,
Nhiều khi muốn đi như kẻ không nhà "
Ai biến em thành kẻ không nhớ ?
Ai biến em thành kẻ không tiền ?
Ai biến em thành kẻ không nhà ?
Ai biến em thành kẻ vô tình ??
Phải chăng anh là thủ phạm !!!
Em đi lang thanh như là gió như là mây
Cho tâm hồn hết u buồn
Không còn nhớ, không còn thương,
mối tình xưa quá bẽ bàng.
Em đi lang thang, sắm đồ tết cho thật sang
Cho tiền tiêu không cần nhớ,
không cần than sao lại hết
không còn dư chút xíu nào....