LIÊN KẾT WEBSITE


Tin tổng hợp:

Ảnh ngẫu nhiên

53621318_2294374404111006_949025186429009920_n.jpg 53190154_2293254407556339_783291594001350656_n.jpg 53726529_2291638927717887_8870818207548571648_n.jpg 53172748_2292144801000633_7823621068144246784_n.jpg 53352561_2292658617615918_1016291774513020928_n.jpg 1.jpg 2.jpg Nhac_che_sieu_bua_MUA_MUA_TREN_TPHCM__A_Tuan_ft_Le_Duong_Bao_Lam.flv HI.flv Lam_Dong.swf Tinh_le_dem_buon__xuanson062000.swf Hai_vi_sao_lac__canh_bien_qui_nhon.swf 35_Lop_G5.swf Co_Tu_1.swf Ongdochungtuluu.swf Muaxuandocoem.swf Madaothanhcong.swf Tamsunangxuan.swf Anh_cho_em_mua_xuan2.swf

Hỗ trợ trực tuyến

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với website Mãi mãi Một Tình Bạn

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > TRANG DÀNH CHO THẾ HỆ F2 CỦA LỚP G >

    MỘT TÂM HỒN CAO THƯỢNG

    dnh_giay     Bài thơ được phổ lại theo một truyện ngắn Anh có tên "Một tâm hồn cao thượng" và là một bài trong sách giáo khoa Giáo dục Công dân lớp 7 chương trình phổ thông cơ sở.

                                                 Ông nhà giàu dạo bước

                                                 Trên phố quen hoàng hôn

                                                 Gặp chú đánh giày buồn

                                                 Lam lũ gầy khổ sở

                                                  Chú nhóc năn nỉ mời

                                                  Ông đánh giày cho con

                                                  Để kiếm vài đồng gầy

                                                  Mua cơm nuôi em nhỏ

                                                 Chạnh lòng thương trẻ khó

                                                 Ông lơ đãng gật đầu

                                                  Có đáng là bao nhiêu

                                                   Vài ba đồng tiền lẻ…

                                                  Giày xong ông móc ví

                                                  Đưa tờ 200 ngàn

                                                  Chú bé cầm ngần ngừ

                                                  Ông chờ con đi đổi

                                                  5 đồng thôi ông hỡi

                                                  Đủ bữa tối hôm nay

                                                 Anh em con gặp may

                                                 Xin ông chờ một chút…

                                                 Đã qua 30 phút

                                                 Cậu bé không trở về

                                                 Ông lắc đầu: chán ghê

                                                 Trẻ nghèo hay gian lắm…

                                                 Cơm tối xong đứng ngắm

                                                 Trăng mới mọc gió hiu

                                                 Trong vườn hoa thơm nhiều

                                                 Quên bực mình trẻ gạt…

                                                 Chuông cửa reo, tiếng quát

                                                 Đi chỗ khác mà xin

                                                 Nghèo khổ biết phận mình

                                                 Lộn xộn tao bắt nhốt…

                                                Ông thong thả cất bước

                                                 Thấy một nhóc gầy gò

                                                 Đang mếu máo co ro

                                                 Giống tên đánh giày đó…

                                                 Có việc gì đấy cháu

                                                  Từ từ nói ta nghe

                                                  Anh bảo vệ yên nha

                                                  Đừng làm trẻ con sợ …

                                                  Thằng bé con ấp úng

                                                  Hồi chiều nay anh tôi

                                                  Cầm tiền của ông rồi

                                                  Băng qua đường đi đổi

                                                  Chẳng may bị xe cán

                                                  Gãy mất chân rồi ông

                                                  "Một trăm chín lăm đồng"

                                                  Bảo tìm ông trả lại !

                                                  Anh tôi giờ nằm liệt

                                                  Chỉ muốn xin gặp ông …

                                                  Một lần nữa chạnh lòng

                                                  Rảo bước theo thằng bé

                                                  Đến ổ chuột xập xệ

                                                  Gặp thằng anh đang nằm

                                                  Mặt xanh tái như chàm

                                                  Thở ra tuồng hấp hối

                                                  Nói gấp hơi như vội

                                                  Xin ông thương em con…

                                                  Cha mẹ đã không còn

                                                  Con đánh giày nuôi nó…

                                                  Nay không may con khổ

                                                  Chỉ xin ông việc này :…

                                                  Cho em con đánh giày

                                                  Mỗi ngày cho ông nhé …

                                                  Kiếm lấy vài đồng lẻ

                                                  Mua cơm sống mà thôi …

                                                  Chợt thằng anh duỗi tay

                                                  Hơi thở lịm như tắt …

                                                  Ông già trào nước mắt

                                                  Ta sẽ lo em con

                                                  Cho ăn học bình thường

                                                  Như bao đứa trẻ khác

                                                  Cứ bình tâm an lạc

                                                  Bệnh viện tiền ta cho…

                                                  Thằng anh đã xuội lơ

                                                  Hồn bay về thiên giới

                                                  Nhân cách nghèo cao vợi

                                                  Môi nhợt thoáng nụ cười

                                                  Nó sống trọn kiếp người

                                                  Dù nghèo nhưng tự trọng

                                                  Bao người giàu-danh vọng

                                                  Đã chắc gì bằng đâu ! …

         Gần 3.000 Like, 338 lượt chia sẻ và 338 lời bình cho một bài thơ đầy ý nghĩa về nhân vật cậu bé đánh giày tuy nghèo đói nhưng có lòng thiện tâm. Nhiều thành viên mạng xã hội sau khi đọc xong đều rớt nước mắt vì cảm động, nhiều bạn để lại những dòng mến phục tấm lòng của cậu bé đánh giày trong bài thơ trên, "nghèo mà có tình", "đọc xong rơi nước mắt", "khóe mắt cay cay", "cảm động quá"...

         Thành viên Gió Lạnh xúc động chia sẻ: "Đọc xong mà cay sống mũi, thương cậu bé đánh giày quá". Bạn Hồng Nguyễn Thị lần nào cũng khóc mỗi khi đọc lại bài thơ: "Đọc nhiều rồi nhưng mỗi lần đọc vẫn rơi nước mắt", bạn Hoang Diem cũng đồng cảm: "Đây là lần thứ hai mình đọc lại bài thơ này, nước mắt ngân ngấn trực chờ trào ra. Thương thay thân phận kiếp nghèo, phục thay nhân cách vẹn tròn chữ nhân".

         Phanlieu Phanlieu tâm sự: "Cuộc sống thật bất công! Có những mảnh đời khó khăn nhưng họ vẫn có nghị lực phi thường để sống, tuy nghèo nhưng cũng sống tốt, không để cái nghèo lấy đi cái thiện trong con người". Một thành viên có nickname Sanin Ngoc Hieu nhận định: "Người nghèo nhưng tâm hồn không nghèo". Bạn có Tư Ù Nguyễn bùi ngùi xúc cảm tâm sự: "Cảm động! Cuộc sống bon chen, xã hội thay đổi làm lòng nguời cũng thay đổi, nhưng bên cạnh đó vẫn còn những người không vì đồng tiền mà đánh đổi nhân cách của mình, đừng nghĩ rằng thế giới này chỉ là màu đen".

         Đây là câu chuyện có thật do chính người trong truyện thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào. Ông nói:

         Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao. Tôi mở ví tiền và chép miệng:

         - Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.

         - Thưa ông , không sao ạ.Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng . Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa.

         Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự :

         - Thật chứ ?

         - Thưa ông , thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá.

         Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng. Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ:'' Cần rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này''! Vài giờ sau, khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên , thấy có một cậu bé đang đợi tôi. Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi, gầy gò, xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:ải ông vừa đưa cho Rô-be một đồng tiền vàng không ạ ?

         Tôi kẽ gật đầu . Cậ     - Thưa ông , có phu bé tiếp :

         - Thưa ông , đây là tiền lẻ hoàn lại... Rô-be nhờ cháu... mang đến trả ông…
    Rô-be là anh cháu… chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe chẹt… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…
    Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả người, tim se lại vì hối hận, hỏi dồn:

         - Vậy bây giờ Rô-be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.

         Sau khi dừng lại một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:

         - Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.

         Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô-be nằm dài, bất động. Mặt em lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống. Rô-be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:

         - Thưa ông, ông hãy lại gần đây.

         Tôi quỳ xuống bên em, cầm lấy bàn tay em- bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.

         - Sác-lây, em đưa tiền trả ông rồi chứ?

         Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.

         - …Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phải là đứa dối trá mà.

         Tôi cúi sát xuống người em, cầm lấy bàn tay em, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rô-be rằng:” Em hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi cũng sẽ nuôi nấng Sác-lây cho em”. Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủi Rô-be, để cái chết của em được thanh thản. Bàn tay khốn khổ của em nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần…

         Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy. Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗi cực khổ nghèo nàn.

                                                                                                              (st)


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Minh An @ 23:13 13/01/2014
    Số lượt xem: 4437
    Số lượt thích: 2 người (Nguyễn Thị Thúy, Phạm Minh An)
    Avatar

      "Dù nghèo nhưng tự trọng

      Bao người giàu-danh vọng

      Đã chắc gì bằng đâu ! …".

    Avatar

    Nghèo tiền nghèo bạc ... chẳng nghèo

    Nghèo lòng tự trọng ... thực nghèo bạn ơi !!!


    Avatar

    TỚ GIÀU

    "Tớ GIÀU... giàu giẩu... giầu giâu
    Cơm no áo ấm nhà lầu tầng ba
    Gái thì hai ả tố nga
    Trai thì hai đứa người ta cho mình   ( hì hì    Cười nhăn răng )

    Ba mươi năm nghĩa vợ chồng
    Giờ con cháu đủ nên ông nên bà
    Thơ thì ba tập viết ra
    Dịch thì một tập nước Nga nhớ về

    Yêu thương nóng bỏng đam mê
    Bạn bè đông đủ...rất phê
    tớ GIÀU

    Tiền vàng chẳng có nhiều đâu
    Cháu con dày phúc tớ GIÀU ... muôn năm!!! "

    Avatar

    Không tiền, không bạc thì nghèo

    Tình yêu chân chính Chí Phèo vẫn yêu

    Không tiền nhả đổ, khô niêu

    Không tiền tình vẫn sớm chiều bên nhau

    Avatar

    Không tiền thì chắc chắn nghèo,

    Mà nghèo thì phải khó,, khô khổ rồi.

    Yêu nhau chẳng quản giầu nghèo,

    Nhưng vẫn cần tiền, mua đồ nấu nghen.

    Tiền - Tình cần cả, sống bền,

    Quá nhiều một thứ ít liền thứ kia.

     

    "Hi hi Năm mới nhảy ra khỏi chăn mình phải hét toáng lênTỚ GIÀU, chúc mọi người một Năm Mới An lạc và Giàu có, chúc các gia đình Hạnh phúc và CON NGOAN. Giàu tiền giàu bạc thì khối người giàu....nhưng con sinh ra không nghe lời bố mẹ là một bất hạnh lớn nhất trên đời vì thế năm 2014 mình đưa thêm một tiêu chí chúc tất cả các bạn có CON NGOAN, đó mới là cội nguồn của Hạnh phúc!"
    Avatar

    Không tiền thì chắc chắn nghèo

    Mà nghèo em lại đi theo thằng giàu

    Nên anh gan tím ruột đau

    Tình là vậy đó hơn nhau chữ tiền

     

    Avatar

    Không tiền chưa chắc đã phải nghèo

    Bởi vì em có lắm thằng theo

    Nên em cử giả lơ không thấy

    Nó thích phải đưa nhẫn em đeo

     

    Cái giá em treo cấm nhẫn bèo

    Hột xoàn bé nhất bằng mắt heo

    Còn nhẫn đơn sơ bằng vàng trắng

    Bản nó to bằng cái sít neo.

    Avatar

    Không tiền chắc chắn nằm queo

    Vì không có nó chẳng  ma mô theo

    Không tin cứ hỏi Quang Thông Nguyễn

    Ngó xuống cứ thấy nó dần teo ...

     

    Avatar

    Không tiền Tùng chả chịu nằm queo

    Bởi vì chị em rất thích trèo

    Điện thoại tồng đài 108

    Rồi cho địa chỉ, khối em theo.

    Avatar

    Nghèo tiền, nghèo bạc vẫn vui

    Nghèo tình, nghèo nghĩa, cuộc đời đơn côi

    Tùng đừng nghĩ xấu bọn tôi

    Không tin Tùng gọi  thử (xem) có chờ "mọc râu"ko???Lè lưỡiCười nhăn răng

     
    Gửi ý kiến