Nhà khoa học về tình dục uy tín người Anh Êrisơ viết trong sách “Tâm lý học tình dục”: “Mỗi người nam hoặc nữ, xét về mặt tình ái cơ bản và trung tâm, dù anh hay nàng muốn hướng về hôn nhân đơn, đối với người khác giới ngoài vợ chồng họ, ít nhiều đều có thể phát sinh một số tình cảm mang màu sắc tình dục”. Văn hóa phương Tây cho loại tình cảm đó là một bộ phận của bản tính, nó biểu lộ ra là một việc rất tự nhiên, có điều không nên quá mức. Còn văn hóa Trung Quốc thì cho đó là không đạo đức.
Theo nhà nghiên cứu Đàm Đại Chính, người phương Tây coi tình dục là một trong những cái có giá trị nhất trong đời người, thậm chí còn quan trọng hơn cả cuộc sống: “Sinh mạng thật đáng quý, tình yêu cao giá hơn”. Ngược lại trong văn hóa truyền thống Trung Quốc, chỉ có hiến dâng cho luân lý, quyết không có đạo lý hy sinh cho tình yêu.Khẩu hiệu của nó là: “Vạn tội, dâm đứng đầu”, nó cũng thường xem mọi tình yêu nam nữ khi chưa có lệnh cha mẹ và lời mai mối là “dâm”, lẫn lộn tự do yêu đương và “dâm”. Trong tiểu thuyết “Xảo Tú và Chung Sinh” của Thẩm Sùng Văn có một tình tiết: Bà góa Xảo Tú yêu và có quan hệ tình dục với một nông dân độc thân, bị tộc trưởng bắt được, theo quy định họ tộc, người ta lột trần quần áo bà góa, cột đá vào người, ném xuống sông dìm chết; đối với nam, đập nát đôi chân để trừng phạt, cho đó là “hành vi dâm bôn”.
Chỉ cần dính đến “dâm” (kỳ thực phần nhiều là tình yêu chính đáng), thì trừng phạt như thế cũng không quá đáng. Đó là giáo điều “vạn ác dâm đứng đầu” của văn hóa truyền thống phong kiến Trung Quốc. Một số nông thôn Trung Quốc hiện nay vẫn còn tập tục đó. Khi chồng phát hiện vợ có hẹn hò với người ngoài, bèn lột hết quần áo lấy dây trói lại đem bêu xấu tại đầu thôn. Cán bộ thôn thấy việc đó cũng mặc nhiên không nghe không hỏi.
Quan niệm tình dục của phương Tây hiện nay gắn chặt với quan điểm tôn trọng phụ nữ. Xuất phát từ lòng kính yêu đối với phái yếu, người đẹp và mẹ, cho dù là những kẻ lỗ mãng ngang ngược cũng không tùy tiện mạo phạm cưỡng bức phụ nữ. Bởi từ nhỏ họ đã được dạy dỗ theo nguyên tắc “ưu tiên phụ nữ”. Trong gia đình, con gái được cưng hơn và được quan tâm nhiều hơn con trai, còn ở Trung Quốc thì ngược lại, trọng nam khinh nữ là hiện tượng phổ biến.
(ST)




"Trọng nam khinh nữ là một tư tưởng trong đó coi nam giới là quan trọng hơn phụ nữ. Đây từng là một hệ thống tư tưởng tồn tại ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt là dưới chế độ phong kiến. Mặc dù hiện nay quyền phụ nữ được công nhận nhưng hệ thống tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn ở một số nước, đặc biệt là gắn liền với các tư tưởng tôn giáo. Ở những vùng khác, nhiều người vẫn còn mang tư tưởng này với nhiều cấp độ khác nhau...".
Trong cái bóng văn hoá phong kiến cổ hủ từ phương Bắc chụp xuống theo sau các đội quân xâm lược, thân phận người phụ nữ khổ nhục vì hủ nho: 'trọng nam khinh nữ'; truyền khẩu tục ngữ như: “nữ sinh ngoại tộc” tức con sinh ra là gái thì kể như bị đặt ra ngoài giòng họ, hay hôn nhân sinh con thì “nhất nam viết hữu thập nữ viết vô”, sinh đến 10 con gái cũng kể như không sinh. Cũng vì tư duy áp đặt này đã tạo nên cảnh “làm trai năm thê bảy thiếp, đàn bà thì chí quyết một bề nuôi con”. Hủ nho cũng đề ra án lệ “tứ đức tam tòng” để khống chế người phụ nữ, phải có tứ đức là “công, dung, ngôn, hạnh” và tam tòng là “tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”. Tòng phụ là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, tòng phu là phu xướng phụ tùy...
Đi mô cho thiếp đi cùng,
Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam
Hay:
Lấy chồng thì phải theo chồng,
Chồng đi hang rắn hang rồng cũng theo
Đến khi chồng chết còn phải tòng tử: ở mãi một mình mà thờ chồng, nuôi con. Đã có nhiều thế hệ con gái bị động buông trôi số phận:
Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai....
Trong tình yêu và hôn nhân, thân phận của họ thật quá tội nghiệp:
Mẹ thương, em phải thương theo
Như tàu đang chạy, thả neo phải ngừng