CÔ ĐƠN
Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó,người yêu có thể cô đơn ngay khi ở bên nhau.
Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.
Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng và thế giới ngoài xã hội. Thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. “ Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ ”. Vì thế, người ta có thể cô đơn giữa đám đông. Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa người ta kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư người ta đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp
Người ta cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ. Người ta có thể cô đơn vì không đến được với người khác. Người ta cũng có thể cô đơn vì người khác không muốn đến với mình. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì người ta cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa người ta vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.
Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn như ta .
Người ta đi tìm chân trời mới, lòng sao lại buồn, hay ta buồn cho ta, cho nỗi cô đơn giữa rừng người nơi thành thị náo nhiệt này …
Cô đơn – cảm giác không thể gọi thành tên. một mìnhbước trên đường. Dòng người ồn ào nhưng ta chỉ lẳng lặng tiến về phía trước.
Cô đơn là khi một mình trên bờ cát rộng, lắng nghe biển đêm hát khúc nhạc ì ầm. Chân trời thì xa đấy, nhưng chốn nào dành cho ta?
Một mình thả bộ trên biển, nghe gió thốc vào lòng lạnh ngắt. Thèm có ai đó để ôm choàng lấy trong lúc này. Nhưng ngoảnh đi ngoải lại chỉ thấy ta và bóng của ta in dài trên bờ cát, và những dấu chân lặng lẽ ở lại khi ta bước qua. Ta biết mình cô đơn
Cô đơn là khi một mình lang thang trong mưa. Một mình khóc, cố để mưa xua đi những giọt nước mắt. Ừ thì khóc đi để ngày mai ta sống vững vàng hơn.
Cô đơn khi một mình trong phòng. Bản nhạc vẫn vang lên những giai điệu ồn ào nhưng không gian chung quanh trống vắng đến lạ. Muốn có ai đó gọi điện chỉ để nói một câu xin chào. Muốn có một cái xiết tay thật chặt để biết mình không một mình, để biết mình không đơn độc.
Cô đơn là khi giáng sinh đến, ai cũng có người tay trong tay, hay một nhóm bạn vừa đi vừa nô đùa … Nhớ noen trước mình cùng với xóm leo rào vào công viên để không mất tiền vé … Giờ tay mình đâu ai nắm …
Cô đơn để biết cảm ơn cuộc sống đã mang cho mình những người bạn …
Để mình không phải một mình trước biển, để có ai đó nắm tay mình thật chặt, để có ai đó gọi 3 giây chỉ để nói xin chào…
Để có những người bạn cùng đi chơi đêm noen lạnh giá …
Sưu Tầm
Phạm Minh An @ 23:23 14/07/2012
Số lượt xem: 2674





Đêm về nhặt lấy cô đơn
Buồn ơi da diết chơi vơi một mình
Cô đơn- nỗi sợ ngập hồn
Một mình tìm bóng lòng nôn nao buồn!
Nhật Bình cô ấy hẹn tôi
Tối nay lên web nhưng rồi thầy mô
Tôi về đợi đến héo khô
Biệt tăm bóng dáng của cô luôn rồi
Nhật Bình đang bận đồ xôi
Hai nồi to lắm cạnh nhà tôi đây nè
Ngọc Anh ngồi rình im re
Không dám nhúc nhích co đe chết liền
Một mình trống trải cô đơn
Ngọc Anh cho biết tôi cô đơn hơn nhiều
Ngọc Anh nói quá lôi thôi
Nhật Bình để hở cặp xôi khi nào?
Nhà cô ấy có hàng rào
Thêm đàn chó giữ ngày nào cũng canh
Ngọc Anh ơi hỡi Ngọc Anh
Ôm trí tưởng bở lê quanh bờ tường (nhà NB)
Tôi và ông buồn thất thểu trên web thế này khách ngoài kia họ nhìn vào bảo : Trong web có hai thằng hâm nặng chết tươi ông ạ ...
Cám ơn may có Đan Chi !
Đan Chi vào để thấy cảnh thảm thương nào hơn cảnh này nữa đây "Tôi và ông buồn thất thểu "
Thảm thương Chi có vấn vương
Đàn ông đơn lẽ một giường mình thôi
Đan Chi nếu có thương tôi
Mời về trải chiếu cả đôi ta nằm