Giá Đừng quen nhau
Giá đừng ta chẳng quen nhau
Tiếng yêu đừng thốt mai sau chẳng buồn
Má em sao đẫm lệ tuôn
Mắt sầu giam cả mây buồn giăng giăng
Em về chôn kín vườn trăng
Anh đi nghe nặng băn khoăn một đời
Vì đâu vật đổi sao dời
Gió thương nhớ gió, trăng bồi hồi trăng
Bỗng nhiên trời chuyễn lạnh chăng
Tuyết Đông có đổ giá băng lối về
Đèn khuya soi lối lê thê
Hỏi em còn nhớ ngỏ về năm xưa
Dìu nhau trưa nắng chiều mưa
Chia nhau từng nét thẹn thùa thơ ngây
Bây giờ anh mãi miết say
Bây giờ em khóc đắng cay lờ làng
Áo xưa màu tím sang ngang
Áo nay bạc trắng lở làng đôi ta
Nếu quên thì chẳng gọi là
Còn như cố nhớ người xa mất rồi
(ST)
Trương Văn Sĩ @ 20:36 01/06/2012
Số lượt xem: 1584




TRúc Anh vẫn là Trúc Anh
Thầy Kin lại biến tôi thành Minh An
Tôi đâu có phải kẻ gian
Mà thầy lại nói ...tôi oan mất rồi
Minh An vắng bóng thời gian
Trúc Anh lại ghé thăm nhà thầy An
Tôi vào chỉ thấy mình thầy An thôi.
Ngỡ là một mình thầy buồn
Phán câu đêm nay vắng bóng các cô thích cà
Cám ơn thầy đã thăm nhà
Thấy còn quảng cáo cho cà của tôi
Các cô vắng web cả rồi
Rất may có bạn làm tôi đỡ buồn!
Đan Chi - Minh Tươi đã trở lại nhà
Hai cô chỉ thích cà nhà mà thôi
Trúc Anh chắc thích cà Ông giáo làng
Kin cho Trúc hỏi tí thôi
Thăm nhà Trúc có đem đôi quả cà???
Hay là cà thầy đã già
Nhăn nhăn, nhúm nhúm như là rau dưa .
Thăm nhà Trúc có đem đôi quả cà
Trúc so với đôi cà nhà tôi
Cà già khéo thế Trúc chê nỗi gì
Cà Kin thuộc loại cà gì
Mà sao thầy lại mang đi so hàng
Thầy đừng có mà mơ màng
Cà thầy - cà héo - cà tàng mà thôi
Sao so được với nhà tôi
Vừa tốt , vừa xịn - một đôi ngon lành.